Thiệt, có phải đảo Ngọc đang cất tiếng gọi mời người lữ khách phương xa không? Sao mà lòng cứ thấy nôn nao, cứ muốn xách ba lô lên mà đi tới cái xứ biển trời xanh ngắt một màu, nơi người ta nói chỉ đi một lần là vương vấn cả đời.
Phú Quốc đó, cái tên nghe thôi đã thấy mặn mòi vị biển, thấy nắng gió miên man trên da và thấy cả nụ cười hiền khô của người dân làng chài. Nơi đây hổng chỉ có biển xanh, cát trắng, nắng vàng mà còn có cả những câu chuyện thầm thì của đất, của người, của lịch sử mấy trăm năm.
Chuyến bay từ Sài Gòn đi nhanh lắm, mới chớp mắt đã thấy dưới chân mình một dải lụa xanh màu ngọc bích viền quanh là bờ cát trắng phau. Đảo Ngọc nhìn từ trên cao trông như một món quà mà mẹ thiên nhiên ưu ái gói ghém, chắt chiu dành cho xứ mình. Lòng người chưa đặt chân xuống đất mà đã thấy mê rồi nghen.

Về miền Nam đảo, nghe chuyện xưa tích cũ
Hành trình ở Phú Quốc thường bắt đầu từ phía Nam. Nơi đây hổng chỉ có những bãi tắm đẹp mê hồn mà còn là nơi lưu giữ những dấu tích thời gian.
- Dấu chân lịch sử: Ghé nhà lao Cây Dừa, nghe đất trời kể lại chuyện của một thời kháng chiến bi hùng. Nơi đây, gần bốn mươi ngàn tù binh đã bị giam cầm, vậy mà tinh thần vẫn không hề lung lay. Đi trong cái không gian tĩnh lặng đó, tự dưng thấy lòng mình chùng lại, thấy thương, thấy nể những con người làm nên lịch sử.
- Bãi Sao, bãi Kem, vẫy vùng cùng con sóng: Rời xa những câu chuyện xưa, mình đắm vào làn nước mát rượi ở Bãi Sao. Cát ở đây nó trắng mà nó mịn lạ lùng, mịn như kem vậy đó. Nắng thì rót mật vàng óng lên bãi biển, còn mình thì cứ thỏa thuê chơi đùa cùng con sóng bạc đầu.
- Ngắm ngọc trai, đi chợ cá: Người ta còn dẫn mình đi coi làng nuôi cấy ngọc trai, tận mắt thấy quy trình làm ra một viên ngọc quý. Rồi lại hối hả ra cảng An Thới, nơi ghe tàu tấp nập, không khí mua bán rộn ràng tiếng cười nói, tiếng người gọi nhau í ới. Mùi biển, mùi cá tươi hòa quyện tạo nên một thứ hương vị rất đời, rất thật.
Xem thêm: Suối Tranh Phú Quốc: Dòng chảy ký ức giữa rừng Hàm Ninh
Lên Bắc đảo, tìm về chốn hoang sơ
Nếu Nam đảo sôi động, tấp nập thì Bắc đảo lại trầm mình trong vẻ đẹp nguyên sơ, tĩnh lặng. Đi về phía Bắc là đi tìm cái hồn cốt hoang dại của Phú Quốc.

Nơi đây có Bãi Dài, một trong những bãi biển được người ta khen là đẹp nhất thế giới. Biển ở đây lặng, trong veo thấy đáy, thấy cả những rặng san hô đủ màu sắc ẩn mình dưới làn nước. Rồi còn hòn Móng Tay, hòn Đồi Mồi… mấy cái tên nghe thôi đã thấy mộc mạc, gần gũi. Đi thuyền ra đó, lặn ngụp ngắm san hô, thử tài câu cá giữa biển khơi, mới thấy hết cái thú của người dân miệt biển.
Vậy đó, Phú Quốc níu chân người ta bằng những điều bình dị như vậy. Bằng cái màu xanh của biển, màu trắng của cát, bằng vị mặn của gió và bằng cả cái tình nồng hậu của người dân xứ đảo. Đi rồi, về rồi mà lòng vẫn thấy vấn vương, hẹn một ngày không xa sẽ quay trở lại, để lại được nghe biển kể chuyện, nghe sóng vỗ về an yên.
Thiệt tình, đọc tới đây rồi lòng dạ có còn ngồi yên được hông? Phú Quốc nó vậy đó, nó cứ len lỏi vào tim người ta bằng mấy cái điều dung dị, mộc mạc. Từ câu chuyện lịch sử bi hùng tới cái hoang sơ của rừng già, từ bãi cát trắng mịn như kem tới nụ cười hiền khô của người dân xứ biển. Mỗi góc ở đảo Ngọc đều có một câu chuyện để kể. Thôi thì đừng chần chừ nữa, xách ba lô lên mà đi một chuyến để nghe cho đã tai, nhìn cho đã mắt nghen.